Dựa theo nghiên cứu từ tổ chức Casey Research

Phong trào “Đấu tranh cho 15 đô” (Fight for $15)

Đây là khẩu hiệu của một phong trào mà cuối cùng đã trở thành vụ đình công lớn nhất trong ngành thức ăn nhanh của nước Mỹ.

Mọi thứ bắt đầu vào cuối năm 2012, hơn 100 người làm trong ngành thức ăn nhanh ở thành phố New York đã đình công, yêu cầu một mức lương cao hơn. Rất nhiều người chỉ nhận được mức lương tối thiểu. Họ gặp rất nhiều khó khăn trong việc cân đối chi tiêu khi tiền thuê nhà, sinh hoạt, y tế và mức sống nói chung liên tục tăng nhanh hơn tiền lương. Phong trào “Đấu tranh cho 15 đô” này nhanh chóng lan rộng ra khắp nước Mỹ. Nhưng nó chỉ là một triệu chứng trong trận đại dịch khủng khiếp hơn rất nhiều.

Các khảo sát cho biết phần lớn những người thuộc thế hệ Thiên Niên Kỷ (sinh ra trong khoảng 1982 – 2004) ưa thích chế độ chủ nghĩa xã hội hơn. Vào năm sau, thế hệ Thiên Niên Kỷ sẽ vượt qua thế hệ Bùng Nổ Trẻ Sơ Sinh (sinh ra trong khoảng 1946 – 1964) và trở thành thế hệ có số lượng người trưởng thành nhiều nhất nước Mỹ. Đây là một trong những lý do vì sao Bernie Sanders và những chính trị gia theo chủ nghĩa xã hội khác ngày càng được công chúng chú ý. Lãnh đạo Đảng Dân chủ gần đây đã công bố tên một nhà chính trị trẻ theo chủ nghĩa xã hội đã chiến thắng vòng bầu chọn ứng cử viên tổng thống tại thành phố New York và được tán dương là “tương lai của đảng chúng ta.”

Trên hết, Sanders và những cộng sự của ông ta đang đưa ra những lời “chào mời” nguy hiểm. Nó có tên là thu nhập cơ bản toàn dân (Universal Basic Income), viết tắt là UBI. Đây là chính sách mà nhà nước sẽ đưa tiền cho bạn, đơn giản vậy thôi. Bạn không bị yêu cầu phải đi làm hay thậm chí là thể hiện thiện chí muốn đi làm. Bạn có thể ngồi ở nhà cả ngày để xem ti-vi và vẫn được nhà nước trả tiền.

Tất cả những điều này dẫn đến một môi trường chính trị càng lúc càng nghiêng về phe cấp tiến và nó sẽ để lại những hậu quả nghiêm trọng về tài chính trong tương lai. Sau đây là những nguyên nhân…

Tiền tệ “thuần túy”

Lạm phát là yếu tố chính thúc đẩy phong trào này. Người Mỹ cảm thấy bị “bóp nghẹt” vì chi phí thuê nhà, bảo hiểm y tế và học phí, cũng như các chi phí sinh hoạt cơ bản khác, đang gia tăng nhanh hơn tiền lương của họ. Điều này hình thành những khó khăn thực sự cho người dân bình thường. Vì thế, càng lúc càng có nhiều người theo phe các chính trị gia “ông già Noel”, những người hứa hẹn đưa ra chính sách “miễn phí”, như là mức lương cơ bản 15 đô hay thu nhập cơ bản toàn dân. Tất cả những chuyện này đều là hậu quả có thể dự đoán được từ việc Mỹ bãi bỏ chính sách tiền tệ có cơ sở dựa trên hàng hóa (chế độ Bản vị vàng.)

Dựa trên tất cả các báo cáo – bao gồm tình trạng trì trệ tăng lương và gia tăng chi phí sinh hoạt – mọi thứ càng ngày càng đi xuống đối với tầng lớp trung lưu Mỹ từ đầu những năm 70.

Chính xác là vào ngày 15/08/1971. Đây là ngày Tổng thống Nixon kết thúc mọi tàn dư của chế độ Bản vị vàng. Kể từ lúc đó, đồng đô-la đã trở thành tiền pháp định – một loại tiền tệ “thuần túy” (tức là không dựa trên bất cứ hàng hóa hữu hình nào.) Điều này cho phép Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) có thể in tiền thoải mái. Và, khi không có những quy tắc được áp đặt bởi một chế độ nào đó tương tự như Bản vị vàng, FED đã “tự tung tự tác” đúng y như dự đoán.  Nguồn cung tiền của Mỹ đã tăng đến 2.106% kể từ năm 1971.

Việc bãi bỏ chính sách tiền tệ có cơ sở dựa trên hàng hóa chính là lý do tại sao lạm phát đã “nuốt chửng” sự phát triển của tiền lương từ đầu những năm 70 – và cũng là lý do chính khiến các chi phí sinh hoạt của người Mỹ tăng vọt.

Biểu đồ tiếp theo sẽ cho chúng ta thấy rõ vấn đề trên. Đây là số liệu về tiền lương cơ bản mỗi giờ ở Mỹ được quy đổi sang vàng (tức là số gram vàng mà một người dân bình thường có thể mua được với số tiền lương trong 1 giờ làm việc.)

Khi tính theo vàng, mức lương tại Mỹ đã giảm hơn 84% từ năm 1971. Đây là một mức giảm đáng kinh ngạc.

Và biểu đồ tiếp theo sẽ cho chúng ta thấy mức lương tối thiểu liên bang tính theo vàng. Khi tính theo vàng, mức lương tối thiểu đã giảm đến 87% từ năm 1968.

Xin lưu ý rằng mức lương tối thiểu liên bang tính theo giờ là 1,60 đô vào 1968. Bây giờ là 7,25 đô, tức là tính theo đô thì đã tăng đến 353%. Nhưng sức mua (ở đây là mua vàng) của 7,25 đô của ngày nay lại chỉ bằng 16% sức mua của 1,68 đô của năm 1968. Những câu chuyện như thế này bạn sẽ không nghe thấy báo chí nhắc đến bao giờ.

Vòng tròn luẩn quẩn

Đây là lý do tại sao thế hệ Thiên Niên Kỷ – và hàng triệu người thuộc thế hệ khác – đang hướng tới chủ nghĩa xã hội.

Họ cảm nhận được gánh nặng kinh tế đến từ sự lạm phát mỗi ngày. Họ biết rằng càng lúc càng khó duy trì lối sống của tầng lớp trung lưu. Họ không hiểu tại sao lại như vậy. Vì thế họ bị cuốn theo lời kêu gọi của những thứ miễn phí.

Nghịch lý thay, các chính sách đưa ra bởi những người phải hứng chịu sự lạm phát lại tạo ra nhiều lạm phát hơn. Lạm phát có cách tự kéo dài “mạng sống” của nó. Mức sống càng bị giảm đi do lạm phát, thì thế giới càng có nhiều người thúc đẩy những chính sách tạo ra càng nhiều lạm phát hơn.

Những chính sách này, bao gồm thu nhập cơ bản toàn dân và một mức lương tối thiểu cao hơn, v.v… đã lần lượt tạo ra một vòng tròn lạm phát. Bây giờ chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi khẩu hiệu “Đấu tranh cho 15 đô” trở thành “Đấu tranh cho 20 đô.” Sau đó, nó sẽ trở thành “Đấu tranh cho 50 đô…cho 100 đô…” và cứ tiếp tục như thế.

Thứ mà mọi người nên thực sự đấu tranh chính là quay về chế độ tiền tệ dựa trên hàng hóa. Đây là cách duy nhất để kết thúc vòng tròn ma quái này. Nhưng điều đó sẽ không xảy ra.

Lạm phát tuân theo một vòng tròn luẩn quẩn, đúng hơn là một vòng xoáy chết chóc:

  1. Trong hệ thống tiền pháp định, chính phủ sẽ luôn luôn in thêm tiền.
  2. Điều này khiến cho giá cả và mức sống gia tăng nhanh hơn mức lương.
  3. Những người dân bình thường cảm nhận được nỗi đau này, nhưng họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
  4. Càng lúc càng có nhiều người ủng hộ những chính trị gia nào hứa hẹn cung cấp “đồ miễn phí”.
  5. Để có kinh phí phân phát “đồ miễn phí” này thì chính phủ lại phải in nhiều tiền hơn.
  6. Điều này càng tạo ra nhiều lạm phát hơn, và thế là chu kỳ cứ lặp đi lặp lại.

Bài dịch độc quyền của CIC